Với quyền năng bơm thổi những con người vô danh trở thành người nổi tiếng trong vòng vài tuần lễ, thậm chí chỉ vài ngày, cuộc thi thường bị chỉ trích thiếu sự chuẩn bị tâm lý cho các thí sinh về những khả năng mà họ phải đối diện. Nhất là khi họ đột nhiên trở thành tâm điểm bình xét của một đám đông rộng lớn và vô hình, bởi tài tăng tỏa sáng và cả bởi sai lầm.
Bài học nhãn tiền nhất có lẽ là sự suy sụp đến mức phải nhập viện ngay sau đêm chung kết của Susan Boyle, 51 tuổi, người phụ nữ dáng vẻ quê mùa, nổi tiếng qua cuộc thi nhờ giọng hát thiên thần. Sau những đêm chiến thắng như thể một câu chuyện cổ tích, bà bị đánh bại bởi nhóm nhảy Diversity trong đêm cuối cùng.
Cũng có nhiều cáo buộc cho rằng nhà sản xuất thường gieo hi vọng vào đầu các thí sinh kém tài, nhằm tối đa hóa hiệu quả (tạo ra) bi kịch khi họ bị ban giám khảo làm bẽ mặt.
Một điểm khác, quan trọng không kém, là các điều khoản trong hợp đồng tham gia chương trình thường theo hướng có lợi cho nhà sản xuất. Theo đó, họ có toàn quyền sử dụng, chọn lọc các hình ảnh đã được ghi từ trường quay theo bất cứ mục đích nào mà họ muốn. Dù mang cái tên truyền hình thực tế, nhưng có thể hiểu đó là “thực tế” theo ý chí của nhà sản xuất.
Nhưng trên tất cả, nếu mọi người chỉ xem chương trình thuần túy là một cuộc vui do truyền hình mang lại, chấp nhận những luật chơi (phải có) của nó và tham gia bằng một cái đầu vô tư, không đặc quánh danh vọng, tiền tài thì có lẽ, sẽ không ai phải “cướp” micro để giãi bày giám khảo “bất công”.
Minh Chánh
Bookmarks